Chào mừng bạn đến với website trường THPT Huỳnh Văn Nghệ

CÓ MỘT MÙA HÈ NHƯ THẾ…

CÓ MỘT MÙA HÈ NHƯ THẾ…

Có những mùa hè đi qua như một cơn mưa rào, ào đến rồi chóng vánh tan đi. Nhưng cũng có những mùa hè chỉ cần nhớ lại thôi, lòng người đã thấy nhói lên một khoảng rất mềm. Mùa hè cuối cùng của tuổi học trò — mùa hè của những cô cậu học sinh lớp 12 — chính là một mùa hè như thế.

Tháng năm trở mình bằng tiếng ve đầu tiên nơi vòm phượng cũ. Sân trường bỗng đỏ rực một màu hoa đến nao lòng. Những cánh phượng mỏng manh rơi nghiêng trên tà áo trắng, giống như những dấu chấm lặng lẽ khép lại một quãng đời thanh xuân đẹp nhất.

Người ta thường không nhận ra mình đang sống trong những ngày đáng nhớ cho đến khi sắp sửa rời xa nó. Chỉ đến những buổi học cuối cùng, đám học trò năm ấy mới bắt đầu ngồi yên lâu hơn sau mỗi tiết học. Có đứa lặng lẽ nhìn bảng đen đầy phấn trắng như muốn ghi nhớ từng nét chữ của thầy cô. Có đứa bất giác đưa tay chạm lên mặt bàn gỗ đã cùng mình đi qua biết bao mùa kiểm tra, thi cử. Hành lang quen thuộc, ô cửa sổ ngập nắng, tiếng trống trường mỗi buổi tan học… tất cả bỗng trở nên thân thương đến lạ.

Ba năm cấp ba hóa ra chỉ gói gọn trong vài mùa phượng nở.

Thanh xuân của tuổi mười tám không chỉ có những bài kiểm tra chồng chất hay những đêm thức trắng vì kỳ thi phía trước. Đó còn là những lần cả lớp cười nghiêng ngả chỉ vì một câu nói vu vơ. Là ánh mắt lặng thầm của một người dành cho một người mà suốt những năm tháng ấy chẳng dám gọi thành tên. Là những trang lưu bút viết vội trong giờ ra chơi nhưng cất giữ cả một trời thương nhớ.

Rồi mai này, mỗi người sẽ đi về một phía. Có người ở lại quê nhà, có người bước vào giảng đường đại học, có người mang theo những giấc mơ rất xa. Cuộc đời sẽ cuốn chúng ta vào bộn bề cơm áo, vào những tháng năm trưởng thành nhiều lo toan. Nhưng tôi tin, dù bao nhiêu năm đi nữa, chỉ cần một lần nghe tiếng ve ngân lên giữa ngày hè chói chang, người ta vẫn sẽ bất giác nhớ về lớp học năm nào, nhớ màu áo trắng cũ, nhớ một thời mình từng sống vô tư và chân thành đến thế.

Bởi sau tất cả, điều khiến con người ta day dứt nhất không phải là một kỳ thi đã qua, mà là cảm giác không thể quay lại những tháng ngày ấy thêm một lần nào nữa.

Mùa hè năm lớp 12 vì thế luôn mang dáng dấp của một cuộc chia tay rất đẹp. Đẹp đến mức nhiều năm sau nhìn lại, lòng vẫn còn nguyên một khoảng trời xanh của tuổi trẻ — nơi có tiếng ve, màu phượng đỏ và những con người đã từng cùng ta đi qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất cuộc đời !

Nguyễn Thị Trà My

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *