BỤI PHẤN TRẮNG
Có một nghề lặng thầm như gió
Không gọi tên mà ai cũng nhớ trong tim
Không rực rỡ như ánh đèn sân khấu
Mà sáng hoài trong những giấc mơ êm.
Bảng đen kia là khoảng trời nho nhỏ
Phấn trắng bay như cánh bướm chập chờn
Từng con chữ gieo vào miền đất trẻ
Nảy mầm xanh qua tháng rộng năm dài.
Người đứng đó – dáng quen mà cao cả
Gom nắng đời thắp sáng những bình minh
Mỗi bài giảng là một lần gửi gắm
Cả yêu thương và hy vọng lặng thinh.
Có những đêm đèn khuya còn chưa tắt
Trang giáo án ướt mỏi giấc miệt mài
Có giọt mồ hôi rơi vào im lặng
Hóa nụ cười trong mắt trẻ ngày mai.
Nghề giáo đó – đâu chỉ là dạy chữ
Mà dạy người biết đứng thẳng làm người
Dạy ước mơ biết bay qua giông bão
Dạy con tim biết ấm giữa cuộc đời.
Mai lớn lên giữa muôn trùng lựa chọn
Có khi nào ta chợt nhớ về đây?
Một bóng dáng bên khung trời bảng lớp
Đã dắt ta đi suốt cả tháng ngày…
Lê Thị Thùy Trang

