Chào mừng bạn đến với website trường THPT Huỳnh Văn Nghệ

MÁI TRƯỜNG MANG GƯƠM ĐI MỞ CÕI – TRUNG HỌC PHỔ THÔNG HUỲNH VĂN NGHỆ

MÁI TRƯỜNG MANG GƯƠM ĐI MỞ CÕI – TRUNG HỌC PHỔ THÔNG HUỲNH VĂN NGHỆ

Nếu Bình Dương trong tâm thức nhiều người là vùng “đất lành chim đậu”, thì với tôi, trường THPT Huỳnh Văn Nghệ chính là chiếc nôi êm đềm, nơi chắp cánh cho những ước mơ bay cao, vươn xa.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày hè năm 2023 – cột mốc rạng rỡ của tuổi trẻ khi tôi chính thức nhận quyết định về công tác tại trường. Cảm giác lúc ấy là sự giao thoa lạ kỳ giữa tò mò, nôn nao và cả những niềm hồ hởi không sao tả xiết. Trên chiếc xe máy cũ từ thời sinh viên, tôi thong dong chạy dọc đại lộ tấp nập để tìm đến “ngôi nhà mới”. Hiện lên trước mắt tôi là một không gian khang trang nhưng không kém phần cổ kính. Giữa sân trường rộng thênh thang, những dãy phòng học khoác lên mình sắc vàng dịu dàng, trầm mặc dưới nắng, tạo nên một vẻ đẹp vừa tĩnh lặng vừa ấm áp. Đứng trước cổng trường, nghe nhịp tim mình rộn ràng, tôi hiểu rằng: Thanh xuân của mình đã bắt đầu từ đây.

May mắn lớn nhất trong những ngày đầu bỡ ngỡ của tôi là được gặp gỡ và trò chuyện cùng Thầy Hiệu trưởng Nguyễn Tấn Tài. Ở Thầy, tôi không thấy sự uy nghiêm xa cách, mà chỉ thấy phong thái ấm áp, hiền hòa của một người cha, người ông đi trước. Sự ân cần ấy đã xoa dịu mọi lo âu, tiếp thêm cho một giáo viên trẻ như tôi nguồn động lực lớn lao để tự hứa với lòng mình phải không ngừng nỗ lực.

Tại ngôi trường 65 năm tuổi này, sáu giáo viên trẻ chúng tôi đã được bao bọc trong sự quan tâm thấu đáo của Ban Giám hiệu. Dù mỗi thầy cô lãnh đạo có một phương pháp quản lý riêng, nhưng tất cả đều gặp nhau ở một điểm chung: cái tâm sáng với nghề và tình yêu thương vô bờ bến dành cho học sinh. Tôi trân trọng biết bao cách các thầy cô tiên phong trong công cuộc chuyển đổi số, tạo điều kiện tối đa để chúng tôi tiếp cận công nghệ 4.0. Chính sự tin tưởng và dìu dắt ấy đã thôi thúc chúng tôi phải không ngừng tự học, tự trau dồi để không trở nên tụt hậu trong dòng chảy giáo dục hiện đại.

Thời gian có thể trôi đi, nhưng những thanh âm trên bục giảng sẽ còn mãi. Tôi vẫn yêu sao khoảnh khắc nhìn xuống lớp, bắt gặp những đôi mắt tròn xoe, ngơ ngác nhưng đầy thành khẩn của các em. Sự lễ phép và chân thành của học trò nơi đây chính là “mật ngọt” nuôi dưỡng tình yêu nghề trong tôi. Nhìn vào những thành tích rạng rỡ mà các em đạt được trong kỳ thi Học sinh giỏi tỉnh, kỳ thi Sao Khuê hay Olympic… tôi càng thêm tự hào về mảnh đất Bình Dương – nơi không chỉ giàu lòng nhân hậu mà còn là vùng đất học, nơi đào tạo nên những nhân tài cho quê hương.

Riêng với tôi, tổ Văn là một gia đình đặc biệt. Nơi ấy, các bậc tiền bối không chỉ truyền dạy kiến thức chuyên môn mà còn dạy tôi cách đối nhân xử thế, cách sống “trọn nghĩa trọn tình”. Đặc biệt, tôi muốn dành lời tri ân sâu sắc nhất đến cô Nguyễn Thị Hương Thơm – người hướng dẫn tập sự của tôi. Với cái tên thanh tao như chính tâm hồn, cô đã dìu dắt tôi bằng những lời nhận xét khéo léo, tinh tế. Những góp ý của cô không chỉ giúp tôi đứng vững trên bục giảng mà còn thắp lên trong tôi ngọn lửa khát vọng ươm mầm cho những thế hệ tương lai.

Năm 2024, trường THPT Huỳnh Văn Nghệ tròn 65 năm tuổi. 65 năm – một hành trình bền bỉ “mang gươm đi mở cõi” trong địa hạt của tri thức và tâm hồn. Tôi tin rằng, với truyền thống tốt đẹp và sức trẻ căng tràn, ngôi trường của chúng ta sẽ còn viết tiếp những kỳ tích vẻ vang hơn nữa.

Yêu sao mái trường này – nơi tôi gửi gắm yêu thương, nơi tôi chọn để đi gieo những hạt mầm hy vọng. Chúc THPT Huỳnh Văn Nghệ luôn là ngọn hải đăng rạng rỡ, thành công nối tiếp thành công!

Nguyễn Duy Thái Uyên – Tổ Văn

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *